Kinh Pháp Cú - Phẩm Hiền Trí và Phẩm Song Bảo
Hai phẩm này trong Kinh Pháp Cú đề cập đến sự phân biệt giữa người thực sự trí tuệ và người tự xưng là trí tuệ, và cách hai loại hành vi đối lập dẫn đến các kết quả đối lập.
Phẩm Hiền Trí - Người Trí Thật Sự
"Không nên gần bạn ác, Chớ làm bạn kẻ xấu. Hãy thân cận thiện nhân, Kết bạn người trí tuệ."
Chọn bạn là một trong những quyết định quan trọng nhất trong cuộc sống. Người ta trở thành phiên bản của những người họ dành nhiều thời gian với nhất.
"Từ hoan hỷ sinh sầu, Từ hoan hỷ sinh lo. Người thoát khỏi hoan hỷ, Không sầu, đâu có lo?"
Người Trí Khác Kẻ Ngu Ở Chỗ Nào
Trong Phẩm Hiền Trí, sự phân biệt rõ ràng:
Kẻ ngu: Muốn danh tiếng, muốn quyền lực, muốn được phục vụ, muốn người tôn trọng mình.
Người trí: Làm theo Pháp, sống đơn giản, ít muốn, biết đủ, không cần sự công nhận bên ngoài.
"Điều lành hãy mau làm, Ngăn tâm xa điều ác. Làm thiện chậm trễ thôi, Tâm thích ác không rời."
Nhẫn Nhục Là Dấu Hiệu Của Trí Tuệ
"Nhẫn nhục là khổ hạnh tối. Niết-bàn tối thượng lạc. Người xuất gia hại người, Không gọi là Sa-môn."
Nhẫn nhục (khantī) trong Phật giáo không phải là yếu đuối hay cam chịu. Đó là sức mạnh của người không bị kích động bởi khó khăn, không phản ứng bằng sân hận.
Phẩm Song Bảo - Hai Loại Hành Vi
Phẩm Song Bảo trình bày các cặp đối lập:
"Nếu gặp người hiền trí, Chỉ lỗi, khiển trách mình, Hãy thân cận người đó, Như theo kẻ chỉ kho."
Người chỉ ra lỗi lầm của ta là người bạn quý, dù lúc đầu không dễ chịu.
"Người hay khuyến giáo người, Ngăn người làm điều ác, Người thiện mến người đó, Kẻ ác ghét người đó."
Sức Mạnh Của Hành Thiện
"Chớ coi thường điều lành, Dù nhỏ nghĩ không gom. Nước chảy từng giọt nhỏ, Đầy cả bình nước lớn."
Đây là câu kệ quan trọng: không coi thường điều lành nhỏ. Từng hành động thiện nhỏ, từng khoảnh khắc chánh niệm - tất cả đều tích lũy. Không có điều thiện nào là quá nhỏ để không đáng làm.
Và ngược lại, không có điều ác nào là quá nhỏ để bỏ qua.
Kết Hợp Hai Phẩm
Người trí (Phẩm Hiền Trí) là người biết phân biệt thiện và ác, và thực hành điều thiện nhỏ mỗi ngày (Phẩm Song Bảo). Không phải người nói nhiều hay biết nhiều, mà là người làm thực sự và kiên trì.